Đội vận hành một hệ thống web cam kết rằng thời gian phản hồi trung bình của API không vượt quá ngưỡng SLA là μ0 (đơn vị: mili-giây). Qua nhiều năm theo dõi, độ lệch chuẩn của thời gian phản hồi được xem là đã biết, bằng σ.
Một kỹ sư lấy mẫu ngẫu nhiên n lần đo, tính được thời gian phản hồi trung bình mẫu là xˉ. Xét cặp giả thuyết một phía: H0:μ≤μ0vaˋH1:μ>μ0 ở mức ý nghĩa α.
Vì n đủ lớn và σ đã biết, sử dụng tiêu chuẩn kiểm định (z-test): z=σ/nxˉ−μ0
Giá trị p một phía bên phải: p=P(Z≥z)=1−Φ(z) trong đó Φ là hàm phân phối tích lũy của phân phối chuẩn tắc N(0,1).
Quy tắc quyết định: nếu p<α thì bác bỏ H0 (hệ thống vi phạm SLA), ngược lại thì không bác bỏ H0.
Một dòng duy nhất gồm 5 số, cách nhau bởi khoảng trắng: mu0 sigma n xbar alpha, trong đó μ0, σ, xˉ, α là số thực (σ>0, 0<α<1), n là số nguyên dương.
In ra đúng 3 dòng:
Bác bỏ H0 hoặc Không bác bỏ H0.Ví dụ: với input 200 40 64 210 0.05 ta có z=(210−200)/(40/64)=2.0000, p=0.0228, và vì 0.0228<0.05 nên kết luận là Bác bỏ H0.
Ví dụ:
Đầu vào:
200 40 64 210 0.05
Đầu ra:
2.0000
0.0228
Bác bỏ H0
Đầu vào:
200 40 64 200 0.05
Đầu ra:
0.0000
0.5000
Không bác bỏ H0
Đang tải editor...