Một nghiên cứu đo lường một chỉ tiêu trên cùng n đối tượng ở hai thời điểm "trước" và "sau" một can thiệp, cho hai dãy x1,…,xn (trước) và y1,…,yn (sau). Đặt di=yi−xi là hiệu số của từng cặp. Kiểm định cặp đôi (paired t-test) cho giả thuyết H0:μd=0 (can thiệp không có tác dụng) đối H1:μd=0 dựa trên thống kê:
t=sd/ndˉ
trong đó dˉ=n1∑di và sd=n−11∑(di−dˉ)2 là độ lệch chuẩn mẫu hiệu chỉnh của các hiệu số. Thay vì tính p-value, đề bài cho sẵn giá trị tới hạn Student t∗ (đã tra từ bảng ứng với n−1 bậc tự do và mức ý nghĩa mong muốn). Kết luận bác bỏ H0 khi và chỉ khi ∣t∣>t∗. Quy ước: nếu tất cả di bằng nhau (tức sd=0) thì lấy t=0.
Ví dụ: n=2, trước =(10,12), sau =(11,15), d=(1,3), dˉ=2, sd=2≈1.4142, t=2/(1.4142/2)=2.0; với t∗=2.920 thì ∣t∣=2.0≤2.920 nên kết luận Khong bac bo H0.
Dòng 1: số nguyên n (2≤n≤105) — số cặp quan sát. Dòng 2: n số thực x1,…,xn (giá trị trước), cách nhau bởi dấu cách. Dòng 3: n số thực y1,…,yn (giá trị sau), cách nhau bởi dấu cách. Dòng 4: một số thực t∗>0 — giá trị tới hạn Student cho trước.
In ra hai dòng: dòng 1 là giá trị thống kê t, làm tròn đến đúng 4 chữ số thập phân (%.4f); dòng 2 in đúng chuỗi Bac bo H0 nếu ∣t∣>t∗, ngược lại in Khong bac bo H0.
Ví dụ:
Đầu vào:
5
70 65 80 75 90
75 68 78 80 95
2.776
Đầu ra:
2.3591
Khong bac bo H0
Đầu vào:
2
10 12
11 15
2.920
Đầu ra:
2.0000
Khong bac bo H0
Đang tải editor...